Tôi đã sống một cuộc đời thường có cả điều đúng, có cả điều sai, có cả những đau khổ tự chuốc lấy trong khi đó tôi cũng trút đau khổ lên không ít người khác. Tôi có cả một tuổi thơ cay đắng mà không biết đổ lỗi cho ai. Tôi từng có thể muốn gì được nấy, những thứ mà bất kỳ người bình thường nào cũng đều thèm khát. Và ngược lại, tôi cũng phải đối mặt với bao sự ê chề trong đó có cả do tôi, có cả do người khác gây cho tôi. Tóm lại tôi chẳng việc gì phải dựng lên những thứ mà tự nó đã chật kín trong cuộc đời minh rồi. Nhưng nếu có ai đó không tin mục đích của tôi khi chấp nhận có cuống sách này, thì tôi cũng không hề vì thế mà thiếu tôn trọng họ. Chung ta được đào luyện trong một môi trường mà lòng thành thật không phải lúc nào cũng được đặt ở vị trí xứng đáng.
Đôi khi tôi lại nghĩ hình như mình đang "vạch áo cho người xem lưng".... Tại sao tôi lại cứ phải làm cho những người thân của mình đau lòng? Nhưng hoá ra người đau lòng nhất lại chính là tôi. Giờ đây mọi việc đã không thể nào dừng lại được. Thôi thì ai muốn nghĩ gì về tôi là quyền của họ. Tôi chấp nhận cả sự nguyền rủa. Bởi vì nếu cuốn sách này trở thành nguyễn nhân của những hiều lầm có thề xảy ra, thì nó cũng đồng thời là một cơ hội để tôi tự thanh tẩy tâm hồn mình. Mục đích lớn nhất của tôi là sám hối mặc dù tôi biết không phải mọi sự sám hối đều được tha thứ. Tôi muốn tự trừng phạt mình thay cho một sự trừng phạt từ trên cao sớm muộn rồi cũng giáng xuống....